Mới nhất
Liên kết thân thiện
- नमस्ते भारत
- Mạng ứng dụng thông minh
- Mạng giải trí việt nam
- Mạng giải trí việt nam
- Mạng lưới du lịch việt nam
- Báo công ty
- Tiếng nói của việt nam
- Việt nam hàng ngày
- Nhật Bản Nhân dân Việt Nam hàng
- Mạng công nghệ việt nam
- Việt Nam chuyển phát nhanh
- Truyền hình BIBI
- Báo kinh tế việt nam
- Nhật báo hàng ngày
- Nhật báo hàng ngày
Vợ thường xuyên say xỉn sau những trận pickleball
2026-08-21
HaiPress
Vợ thường xuyên say xỉn sau những trận pickleball
Vợ lại bảo: "Em sống bao nhiêu năm vì chồng con rồi,giờ muốn sống cho bản thân. Em thích tự do và muốn sống theo cách của mình".Tôi 43 tuổi,vợ 41 tuổi,cưới nhau được 15 năm,có hai con,một bạn đang học cấp ba,một bạn học cấp hai. Nếu nhìn từ bên ngoài,có lẽ nhiều người nghĩ gia đình tôi hạnh phúc. Tôi làm quản lý ở một công ty tư nhân,vợ cũng làm trong lĩnh vực ngân hàng. Tháng tôi kiếm được 70-80 triệu đồng,vợ thu nhập khoảng 20 triệu đồng. Chúng tôi cùng nhau trải qua những năm tháng khó khăn nhất từ lúc mới cưới,ở nhà thuê,rồi tích cóp đến giờ có nhà,xe và một vài bất động sản.Ngày mới lấy nhau,vợ khá chu toàn. Tôi đi làm về muộn,cô ấy vẫn chờ cơm. Những năm các con còn nhỏ,vợ chồng cùng nhau kiếm tiền,chăm con. Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có vợ đồng hành trong cuộc sống. Thế nhưng từ khi bố tôi bị bệnh,tôi mới thấy vợ không như mình nghĩ. Mười năm trước,bố tôi mắc bệnh hiểm nghèo,đó là quãng thời gian rất nặng nề với tôi. Bố tôi phải ra ngoài Hà Nội chữa bệnh,gia đình tôi ở Vinh nên cuối tuần tôi mới ra với bố được 2 ngày,còn lại nhờ bạn bè và người thân ở ngoài đó giúp đỡ,hỗ trợ chăm bố. Điều khiến tôi buồn nhất là vợ gần như đứng ngoài cuộc,không ra thăm bố tôi lần nào chứ đừng nói cô ấy ra chăm. Tôi không đòi hỏi vợ phải nghỉ việc để chăm sóc bố tôi,nhưng việc chia sẻ,động viên tôi thì ít nhất vợ cũng nên làm,đằng này vợ không hỏi han gì tôi hết. Có lần,khi tôi than thở vì quá mệt,cô ấy nói: "Bố mẹ anh thì anh tự lo",tôi nghe mà chán nản.Rồi tôi cũng bỏ qua,tự nhủ mỗi người có cách thể hiện tình cảm khác nhau,không nên vì chuyện bố mẹ mà làm vợ chồng thêm căng thẳng. Tôi cứ thế im lặng,tự mình gánh vác và lo toan mọi việc. Những năm sau đó,cuộc sống dần ổn định hơn,các con lớn,công việc của hai vợ chồng cũng đỡ vất vả. Đáng lẽ đây phải là lúc chúng tôi có nhiều thời gian cho nhau hơn,thực tế lại ngược lại. Hơn một năm trước,vợ tôi rất thích chơi pickleball. Ban đầu tôi thấy đó là điều tốt. Cô ấy có thể tập thể thao,gặp gỡ bạn bè,giải tỏa căng thẳng. Tôi chưa từng cấm vợ đi chơi bao giờ. Rồi những buổi chơi thể thao dần kéo dài thành những cuộc tụ tập,ăn uống và uống rượu đến khuya. Nhóm bạn chơi pick của vợ có năm người,trong đó ba người đã ly hôn. Tôi không cho rằng họ xấu hay cố tình tác động đến vợ mình,nhưng thấy cách sống của vợ thay đổi rất nhiều từ khi thường xuyên đi cùng nhóm này.Có những hôm 1-2 giờ sáng,tôi vẫn chưa ngủ được vì chờ vợ về. Nhiều hôm khi cửa mở,vợ bước vào trong tình trạng say xỉn,nói năng không còn rõ ràng,làm ảnh hưởng đến mọi người (thi thoảng bố mẹ tôi đến chơi vài hôm). Tôi đã nói chuyện với vợ rất nhiều lần,có lúc nhẹ nhàng,có lúc nóng giận. Tôi bảo mình không cấm cô ấy chơi thể thao,gặp bạn bè hay uống một vài ly. Tôi chỉ mong cô ấy biết điểm dừng,biết rằng mình vẫn còn một gia đình,chồng và hai đứa con. Vợ lại bảo: "Em thích uống rượu. Em sống bao nhiêu năm vì chồng con rồi,giờ muốn sống cho bản thân. Em thích tự do và muốn sống theo cách của mình". Mỗi lần nghe câu đó,tôi lại không biết phải trả lời thế nào.
Minh họa AICó lẽ cô ấy nói đúng một phần. Có thể 15 năm qua,vợ tôi đã hy sinh nhiều hơn tôi nhìn thấy. Giờ cô ấy mệt mỏi với vai trò làm vợ,làm mẹ và bây giờ muốn tìm lại cuộc sống riêng. Thế nhưng tôi không hiểu vì sao để được sống cho bản thân,cô ấy lại phải đẩy gia đình ra xa đến như vậy. Điều khiến tôi sợ nhất là chúng tôi không còn nói chuyện được với nhau. Tôi góp ý,vợ bảo tôi kiểm soát. Tôi im lặng,cô ấy vẫn đi. Tôi cố gắng chia sẻ,cô ấy nói tôi không hiểu gì. Dần dần,tôi cũng không muốn nói nữa. 15 năm qua,chúng tôi từng cùng nhau vượt qua những lúc khó khăn hơn rất nhiều. Vậy mà bây giờ,khi kinh tế đã ổn định,con cái đã lớn,đáng lẽ vợ chồng phải nhẹ nhõm hơn thì tôi lại cảm thấy mình cô đơn ngay trong chính căn nhà của mình.Tôi không muốn ly hôn. Tôi vẫn còn thương vợ,muốn giữ gia đình này cho các con. Thế nhưng tôi cũng không thể tiếp tục sống mãi trong cảm giác chờ đợi,lo lắng và bất lực như hiện tại. Có những đêm vợ chưa về,tôi nằm một mình và tự hỏi: phải chăng chỉ mình tôi còn cố giữ cuộc hôn nhân này? Tôi thật sự không biết phải làm gì tiếp theo. Nói thì vợ không nghe,giận cũng không thay đổi được gì,còn im lặng thì khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn hơn. Tôi có nên mang việc ly hôn ra để vợ "sợ" mà thay đổi cách sống? Nhưng nếu cô ấy lại đồng ý luôn việc ly hôn thì tôi phải làm sao? Mong được các bạn chia sẻ. Chân thành cảm ơn.Văn Nam
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Bài viết này được sao chép từ các phương tiện khác. Mục đích của việc in lại là để truyền tải thêm thông tin. Điều đó không có nghĩa là trang web này đồng ý với quan điểm của nó và chịu trách nhiệm về tính xác thực của nó và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào. Tất cả tài nguyên trên trang web này được thu thập trên Internet. Mục đích chia sẻ chỉ dành cho việc học và tham khảo của mọi người. Nếu có vi phạm bản quyền hoặc sở hữu trí tuệ, vui lòng để lại tin nhắn cho chúng tôi.
